Chương 1616: Tự Thành Thế Giới(1) Chương 1617: Tự Thành Thế Giới(2) Chương 1618: Hiêu Trương Cuồng Ngạo; Chương 1619: Ngũ Đại Thần Bộc; Chương 1620: Ngũ Đại Thần Bộc(2) Chương 1621: Tối Hậu Giao Đại (1) Chương 1622: Tối Hậu Giao Đại (2) Chương 1623: Truyền Tống Trận (1) Chương 2 - Biến, kiểu dữ liệu và toán tử Bài 2: Chuyển các ký tự thườ ng thành ký tự hoa và ngượ c l ại; Bài 3: Ứng d ụng t ừ điển đ ơn gi ản; 9. Bài kiểm tra bản thân chúng thường không mang lại ý nghĩa cho con người. Máy tính đọc và lưu trữ dữ liệu ở Cần sống chân thành với bản thân và mọi người xung quanh, biết yêu thương và sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn và quan trọng hơn là luôn tự tin với những gì mình nghĩ, mình làm. Không ba phải ai nói gì cũng nghe theo, làm theo. Kéo trầm trọng thân thể đi đến sân huấn luyện xuất khẩu chỗ, đồng dạng phân bài, được đến một lọ năng lượng đồ uống thưởng cho -- tự do thời gian tại sân huấn luyện hoàn thành 4 hạng đã ngoài huấn luyện, đều sẽ được đến một lọ năng lượng đồ uống Trong lòng cả kinh, Dương Mịch Nhi nắm chặt áo Thiên Ân cố gắng không biến bản thân trở thành gánh nặng. Bọn chúng đến rồi! Góc bình yên , Tuệ Di , Love cà phê sữa và 2 người khác thích bài này. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Bọt biển có nguy cơ tuyệt chủng do thu hoạch quá mức không? Trong khi đúng là bọt biển thực đã được sử dụng kể từ Đế chế La Mã, các giải pháp thay thế tổng hợp được làm chủ yếu từ bột gỗ trở nên phổ biến vào giữa thế kỷ 20 khi DuPont hoàn thiện quy trình sản xuất chúng. Ngày nay, hầu hết bọt biển chúng tôi sử dụng đều được làm từ hỗn hợp bột gỗ cellulose, tinh thể natri sulphat, sợi gai dầu và chất làm mềm hóa học. Lựa chọn thay thế nhân tạo cho bọt biển Mặc dù một số người ủng hộ rừng quyết định sử dụng bột gỗ để sản xuất bọt biển, tuyên bố rằng quá trình khuyến khích khai thác gỗ, việc sản xuất bọt biển dựa trên cellulose là một vấn đề khá sạch sẽ. Không có kết quả của sản phẩm phụ có hại và có rất ít chất thải, khi trang trí được nghiền và tái chế thành hỗn hợp. Một loại bọt biển nhân tạo phổ biến khác được làm bằng bọt polyurethane. Những bọt biển này nổi trội khi làm sạch, nhưng ít lý tưởng hơn từ quan điểm môi trường, vì quá trình sản xuất dựa trên các-hydrocacbon tạo ra ozone thiết lập để được loại bỏ vào năm 2030 để thổi bọt thành hình dạng. Ngoài ra, polyurethane có thể phát ra formaldehyde và các chất kích thích khác và có thể hình thành dioxin gây ung thư khi đốt. Giá trị thương mại của bọt biển thật Một số bọt biển biển thực vẫn được bán ngày hôm nay, được sử dụng cho tất cả mọi thứ từ làm sạch xe và thuyền bên ngoài để loại bỏ make-up và tẩy tế bào chết da. Sản phẩm của ít nhất 700 triệu năm tiến hóa, bọt biển là một trong những sinh vật sống đơn giản nhất thế giới. Chúng tồn tại bằng cách lọc thực vật và ôxy từ nước, tăng trưởng chậm trong nhiều thập kỷ. Về mặt thương mại, chúng được đánh giá cao về độ mềm mại tự nhiên và khả năng chống rách, và khả năng hấp thụ và xả một lượng lớn nước. Các nhà khoa học biết hơn loài khác nhau, mặc dù chúng tôi chỉ thu hoạch một số ít chúng, chẳng hạn như tổ ong tẩy tế bào chết Hippospongia communis và Fina mượt mà Spongia officinalis . Biển bọt biển trong hệ sinh thái Các nhà môi trường lo ngại về việc bảo vệ bọt biển, đặc biệt là vì chúng ta vẫn biết rất ít về chúng, đặc biệt là về tính hữu dụng dược phẩm tiềm năng của chúng và vai trò của chúng trong chuỗi thức ăn. Ví dụ, các nhà nghiên cứu lạc quan rằng các hóa chất phát ra từ một số bọt biển sống có thể được tổng hợp để tạo ra các phương pháp điều trị viêm khớp mới và thậm chí có thể là các máy bay chiến đấu ung thư. Và bọt biển biển phục vụ như là nguồn thức ăn chính cho rùa biển có nguy cơ tuyệt chủng. Một lượng nhỏ các miếng bọt biển tự nhiên có thể thúc đẩy sinh vật thời tiền sử trên bờ vực tuyệt chủng. Các mối đe dọa cho bọt biển Theo Hiệp hội bảo tồn biển Úc, bọt biển đang bị đe dọa không chỉ từ việc khai thác quá mức mà còn từ thoát nước thải và nước mưa, cũng như từ hoạt động nạo vét sò điệp. Sự nóng lên toàn cầu , đã làm tăng nhiệt độ nước và thay đổi chuỗi thức ăn đại dương và môi trường đáy biển cho phù hợp, cũng là một yếu tố. Tổ chức này báo cáo rằng rất ít khu vườn xốp được bảo vệ, và đang ủng hộ việc tạo ra các khu bảo tồn biển và các phương pháp đánh bắt cá nhạy cảm hơn ở những vùng mà bọt biển vẫn còn dồi dào. Biên tập bởi Frederic Beaudry Thời tiết mùa này thật là, hôm qua vừa mưa hôm nay lại nắng đến vỡ đầu luôn rồi. Phương Viễn dắt Khuyển Tử ra sân, bắt đầu phơi đồ. Hôm nay cậu không lên lớp đọc truyện, cả ngày sẽ rảnh rỗi lắm đây. Khuyển Tử đang nằm lim dim, chợt đánh hơi thấy có người đến, nó dựng đứng tai lên, bắt đầu nhe răng. Phương Viễn không hay biết gì, vừa phơi đồ vừa nói- Khuyển Tử, tao không biết may đồ, đến mùa đông mày phải làm sao đây?- Khuyển Tử, mày sẽ đẻ mấy đứa nhỉ? Khuyển Tử nãy giờ vẫn ừ hử đáp lại, giờ lại im lặng khiến cậu lấy làm lạ, dừng tay lại- Khuyển Tử?Con chó vẫn nhe răng dọa kẻ mới đến kia, hình như nó không sủa vì sợ làm Phương Viễn hoảng hốt. Cậu ngồi xuống, xoa đầu nó- Khuyển Tử, làm sao vậy?Người đứng đó ánh mắt nhìn cậu vừa buồn bã ảm đạm vừa có chút hi vọng lé loi. Khuyển Tử cuối cùng cũng không nhe răng nữa, quay qua vẫy đuôi với chủ của nó. Một chủ một chó cứ vậy chơi đùa rồi đi vào nhà. Người kia chính là Phương Thụy chứ ai, anh đứng đó một lúc rồi mới vào theo. Cả đêm không ngủ, gần sáng đã lái xe đến đây, khuôn mặt anh có chút mệt Viễn đi vào nhà ăn, Phương Thụy đi theo tìm bàn ngồi xuống, nhìn Phương Viễn đang cho Khuyển Tử ăn. Cậu đã cười nhiều hơn rồi, nhìn cậu như vậy thật ấm áp làm sao, anh cứ lẳng lặng ngắm mãi mà không chán. Cả một ngày cứ thế trôi qua, nếu để vẽ lại bằng một bức tranh, thì Phương Thụy chính là một cái bóng không màu lặng lẽ, chỉ có thể đứng một bên nhìn hai vệt màu sinh động kia vui đùa....Đêm nay có lẽ trăng sáng lắm, Phương Viễn nằm, nghĩ cũng sắp đến rằm rồi còn gì. Nhưng thực ra ngoài trời lúc này đang tối thui, một ngôi sao cũng không thể nhìn thấy. Cậu nằm chán rồi lại quay mặt vào tường, bắt đầu ngủ. Khuyển Tử không được nằm trong này, giám đốc kiếm cho nó một ngôi nhà gỗ nhỏ đặt ở ngoài cửa gỗ bị ai đó mở ra, ở đây mọi người không hay khóa cửa. Phương Viễn vẫn nằm im không động, người vừa vào đến gần chiếc giường nhỏ rồi ngồi xuống bên cạnh, ván giường khẽ kêu cót Phương Viễn?Không có tiếng trả lời, Phương Thụy im lặng một lúc mới nói khẽ- Ngày mai anh sẽ rời khỏi đây... Hôm nay là lần đầu cũng là lần cuối anh đến thăm em. Anh đã dặn Nhâm Đình rồi, nếu cần gì thì cứ gọi, cậu ta sẽ giúp Viễn mở mắt, thần tình có chút mất mát. Phương Thụy không thấy được, vẫn tiếp tục nói- Anh sẽ không bao giờ từ bỏ đâu. Cho dù cả đời về sau em có hận anh đến tận xương tận tủy đi chăng nữa, thì người duy nhất Phương Thụy này yêu cũng chỉ có mình em thôi. Anh biết mình đã sai đến không thể cứu vãn được nữa, chỉ mong em có thể hạnh phúc...Phương Thụy còn ngồi một lúc lâu rồi mới đứng dậy. Nhưng anh chưa kịp quay đi, Phương Viễn đã mở miệng- Anh gọi cái gì là sẽ không từ bỏ?Phương Thụy hoảng hốt quay Anh còn muốn ở bên tôi không?Phương Viễn vẫn không chịu quay người lại, giọng đều đều chất vấn. Một nỗi nghẹn ngào dâng lên trong đáy mắt Phương Thụy, anh đáp chắc nịch- Đương nhiên là muốn!Phương Viễn thở ra một hơi- Vậy thì tốt...Phương Thụy sau đó không biết mình đã làm thế nào, nhưng khi tỉnh lại thì thấy trời bên ngoài nắng vàng đã trải dài, Phương Viễn đang nằm trong lòng anh, mắt nhắm nghiền. Anh khẽ mỉm cười, hạnh phúc thực sự là đây sao? Là được ôm chặt lấy người mình yêu thương, mỗi ngày thức dậy đều sẽ ấm áp như vậy?Phương Viễn khẽ cựa mình, chậm chạp tỉnh dậy. Đôi mắt tuy không thấy gì nhưng vẫn cảm nhận được người đang ôm mình hẳn đang rất hạnh phúc, nhịp tim của anh đang đập rất nhanh và của cậu cũng Thụy đặt lên môi cậu một nụ hôn, bao ngày qua anh đã khổ sở lắm rồi, hôm nay là một ngày thực sự rất đẹp, vô cùng tươi sáng. Phương Viễn cau mày đẩy anh ra, tay sờ lên mặt anh, hỏi- Anh để râu sao?Phương Thụy giật mình, cũng đưa tay lên sờ, rồi bật cười- Hình như đã mấy ngày rồi anh quên không Vì sao lại quên được?- Vì anh bận chuẩn bị đi khỏi Viễn lúc này mới nhớ ra lý do đêm qua cậu chịu lên tiếng nói chuyện với anh, là vì anh nói sẽ rời đi. Cậu cúi đầu- Anh sẽ đi đâu?Phương Thụy ngoác miệng ra cười, giả sử mà Phương Viễn thấy được nụ cười này thì hẳn là sẽ rất tức Anh đâu có đi đâu đâu, lừa em Viễn tròn to mắt- Anh... anh sao... lại...Ưm...!Phương Viễn chưa kịp phẫn nộ thì đã bị hôn đến xây xẩm mặt mày. Phương Thụy giống như bị bỏ đói lâu ngày, vồ vập đè cậu xuống, còn không quên buông một câu- Anh đã nói với giám đốc hôm nay em không đi làm!Phương Viễn thầm than khổ trong lòng, thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi.Các nàng có muốn xem H hơm? ∩__∩ Phương Thụy chính là bị bỏ đói quá lâu nên mới có chút vội vã, xoẹt xoẹt vài cái đã lột sạch toàn bộ quần áo của con cừu non Phương Viễn lúc này vẫn đang nằm ngơ ngác vì bị hôn quá sâu. Đến lúc cậu nhận thức được thì tay đã đang đặt lên một thứ vừa thô to vừa nóng. Mặt cậu đỏ bừng, muốn rút tay lại mà không được. Phương Thụy thở dốc- Em làm như chưa bao giờ cầm lấy nó anh lại cúi sát bên tai cậu mà đưa đẩy thân dưới- Nó nhớ em chết đi được!Phương Viễn lần này quyết không chịu đựng nữa, cậu nghiến tay một Á ~~Phương Thụy vừa hốt hoảng vừa thoải mái- Em phế anh rồi thì sau này không ai làm cho em sung sướng được đâu!Phương Viễn mím môi- Toàn nói bậy Thụy cười tà, hôn lên tai cậu- Anh chỉ bậy bạ với mình em thôi...Đầu lưỡi anh nhanh chóng ve vãn lên một bên má ửng hồng của cậu, rồi lại xâm nhập vào bên trong cái miệng nhỏ nhắn, đi tìm cái lưỡi cũng nhỏ nhắn bên trong, bắt đầu chơi trò đuổi bắt. Phương Viễn có chút theo không kịp, liền bị cuốn lấy, quên mất tay mình vẫn đang đặt lên bộ vị đã trướng to đùng của ai Thụy sau khi đã hôn cho đã rồi thì liền lôi trong túi ra một lọ nhỏ. Mùi hương quen thuộc bay đến mũi, Phương Viễn mắng nhỏ- Lúc nào cũng mang thứ đó theo sao? Biến thái!- Anh phải chuẩn bị sẵn chứ!Phương Viễn bặm môi, rõ ràng tên này đã dự đoán trước được cậu sẽ mủi lòng! Nhưng không để cho cậu kịp ai oán tiếp, Phương Thụy đã cúi xuống ngậm lấy hạ bộ của cậu, tay thì không hề rảnh rỗi, một cái xoa nắn núm vú hồng nhạt, một cái trượt xuống thám thính động huyệt phía sau. Chân Phương Viễn gác lên vai anh, tư thế không nhìn cũng biết vô cùng dâm đãng. Nhưng cậu làm gì được cơ chứ, miệng lưỡi kẻ kia quá "xảo quyệt", khiến đầu óc cậu điên đảo đến tê Thụy cười khẽ, đầu lưỡi liên tục đảo quanh đỉnh "cây nấm nho nhỏ" của Phương Viễn, khiến cậu phải bật lên một tiếng rên rỉ đầy mị hoặc. Sau đó chưa đầy mười phút, cậu cong lưng bắn hết ra trong miệng anh. Phương Thụy đem nuốt hết xuống rồi vươn người hôn cậu một cái thật mạnh. Một mùi tanh tanh ngai ngái xộc vào miệng khiến cậu nhăn mặt lại. Phương Thụy thì lại liếm mép- Ngon quá!Phương Viễn đẩy anh ra, xấu hổ quay đi, đưa tay lên lau miệng. Phương Thụy cầm tay cậu kéo xuống, nhẹ giọng thủ thỉ- Sau này mỗi ngày em phải cho anh ăn một lần đấy nhé?Phương Viễn khó chịu vặn vẹo thân mình- Anh còn nói linh tinh nữa thì đi về Thụy cười , không trêu chọc cậu nữa, bắt đầu làm vào chuyện chính. Phương Viễn đã khỏe hơn rất nhiều rồi, nên lần này anh quyết định sẽ làm cậu đến khi nào chán thì thôi. Cầm thú! ●︿● Phương Viễn đương nhiên không biết suy nghĩ trong đầu của Phương Thụy, vẫn nằm yên cho anh đưa ngón tay vào trong cơ thể mình. Vì lâu ngày không làm nên có chút khó chịu, Phương Thụy đã cố gắng nhẹ nhàng hết sức, nhưng Phương Viễn vẫn toát mồ hôi một hồi chịu đựng, cuối cùng Phương Thụy cũng có thể thoải mái tiến nhập cậu em trai vào bên trong Phương Viễn. Anh đương nhiên vẫn nhớ vị trí mẫn cảm của cậu, liền cố ý thúc mạnh một cái. Phương Viễn cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng mình, miệng không kìm được một tiếng rên rỉ nghe mà não lòng. Phương Thụy hít sâu một hơi, gập người hôn lên môi cậu, đem tất cả những tiếng rên đó nuốt vào đẩy một lúc, Phương Viễn không thở nổi nữa, cố đẩy mặt Phương Thụy ra. Nhưng anh lại không chịu ngừng, chuyển hướng tấn công lên vành tai cậu, gặm gặm. Xúc cảm nhột nhạt làm Phương Viễn bật cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo dễ nghe vô cùng. Phương Thụy thấy vậy càng hăng máu, thân dưới càng lúc càng hoạt động với tần suất nhanh hơn. Phương Viễn gần như chịu không nổi nữa, mặt đỏ bừng, tay túm lấy ga giường, hơi thở như bị nghẽn lại. Phương Thụy ôm lấy cậu, miệng không ngừng cắn lên cái cổ trắng nõn. Cái giường đơn đã cũ cứ kêu cọt kẹt mãi, dường như rất bất mãn. Sau cùng, khi cảm nhận được cậu đã đuối lắm rồi thì anh mới di chuyển chậm lại, buông tay ra ngắm nhìn đôi đồng tử màu xám của cậu, nhẹ nhàng hôn lên cái nốt ruồi son nhỏ xíu nơi khóe mắt- Phương Viễn, em đẹp Viễn vừa thở vừa đáp lại- Lại nói linh tinh cái gì đấy?Phương Thụy cười tà, nâng cậu dậy, ôm vào lòng- Nằm úp xuống nhé?Phương Viễn không phản đối, để mặc anh đặt mình xuống rồi lại nằm đè lên. Phương Thụy không kìm được, đặt tay lên mông cậu, nhéo một cái. Phương Viễn gật mình, cáu- Còn không mau làm cho xong đi? Nghịch cái gì mà nghịch?Sao Viễn của anh có thể đáng yêu vậy chứ, Phương Thụy nghĩ, tay lại không an phận xoa bóp cái mông trắng trắng tròn tròn của cậu. Cậu em đang bừng bừng khí thế của anh cạ cạ lên mông cậu vài cái mới chịu đi làm nhiệm vụ của mình. Đầu tiên Phương Thụy chỉ đong đưa nhè nhẹ, dù sao nghe nói tư thế này sẽ khiến người bên dưới thấy hơi khó chịu. Quả nhiên, Phương Viễn vừa tiếp nhận được một nửa đã rên rỉ- A... đau quá!Phương Thụy xót lòng, bèn nâng lưng cậu dậy, để cậu trụ bằng đầu gối, rồi mới tiếp tục, miệng còn không quên hôn lên tấm lưng trơn nhẵn của cậu. Bên trong Phương Viễn cực kì chật chội, thỉnh thoảng vì không chịu nổi mà siết lại một cái, khiến Phương Thụy anh như đang trên thiên đường vậy. Sau vài lần đong đưa, anh thở dốc hỏi- Anh đẩy nhanh lên nhé?Phương Viễn lúc này đang úp mặt vào chăn, khó chịu "ừm" một tiếng... Ngay lập tức, Phương Thụy như con thú đến mùa động dục, thúc như giã gạo vào người cậu. Phương Viễn hét ầm lên- Á...! Chậm lại... ưm... hư... Phương Thụy chậm lại, đau quá!Phương Thụy không còn nghe thấy gì nữa, chỉ biết cố gắng thúc vào điểm nhạy cảm của cậu, tay thì càng lúc càng siết chặt lấy cái hông nhỏ. Phương Viễn vừa rên rỉ vừa nấc nghẹn, mắt cậu đong đầy nước, vật nhỏ bên dưới nhanh chóng bắn ra một lần nữa. Gần như kiệt sức rồi mà cái tên cầm thú kia cứ hết lần này đến lần khác cố ý đẩy vào điểm nhạy cảm của mình, Phương Viễn thấy khổ sở vô tiếng động sau đó đều đình chỉ...... ... ...Xong... gãy giường rồi ~~Phương Viễn mở to mắt, thấy người mình đang trượt về một bên, Phương Thụy nhanh chóng bắt lấy cậu, kéo hai đều ngơ ngác, Phương Viễn còn ngờ nghệch hỏi cái kẻ chưa kịp rút vũ khí ra khỏi người mình- Có chuyện gì vậy?Phương Thụy nhìn cái giường cũ sập sệ kia một cái, rồi híp mắt nhịn cười- Không có gì xuống khỏi giường, lấy chăn quấn cậu lại, bế lên đi về phía cửa. Phương Viễn hốt hoảng- Anh đi đâu đấy? Đi tắm sao?Phương Thụy cười khà khà- Chưa làm xong, tắm cái gì?- Vậy đi đâu?- Nói khẽ thôi...Bên ngoài không có ai, giờ này các giáo viên đều đi dạy cả rồi. Anh ôm cậu chạy về phòng mình. Phương Viễn cúi đầu- Đây là đâu?- Bên cạnh phòng Phương Ừ?- Anh có mặc gì không thế?- Anh thì cần gì, chỉ cần em không bị lộ là Tuần trước nơi này có Vậy sao?- Họ mới lắp camera ở ngay trước cửa phòng em...~~ Im lặng ba giây ~~Mười phút sau ~- Giám đốc, tôi thấy chất lượng phòng ở của giáo viên ở đây tệ quá. Tôi sẽ đầu tư một chút, hi vọng bà có thể huy động thêm để sửa chữa Thụy mặt nghiêm túc đề nghị với giám đốc. Bà vẫn áy náy vì giường của Phương Viễn đột nhiên bị gãy, lúc này lại được người cho tiền, thật là quá tốt. Phương Thụy thì vẫn tiếp tục- Tôi thấy có camera gắn ở hành lang?- A? À à, là do khu giáo viên gần đây hay bị mất Tôi muốn xem băng ghi hình được không?- Để làm gì vậy?- Có việc!Phương Viễn ngồi bên cạnh bụm miệng cười. Ban nãy Phương Thụy cuống cả lên, quên cả việc chính biết là gì rồi đấy mà vội vàng nói phải đi gặp giám đốc Thụy không cười, tìm xong băng ghi hình rồi hỏi- Sao không có của hôm nay?- Buổi sáng không bật, tiết kiệm điện. - Giám đốc cười trả lời. - Có chuyện gì sao?Phương Thụy trợn mắt nhìn ai kia đang cố nén cười, vai run cả lên. Lúc này mới nhớ ra, ban nãy anh còn chưa làm xong!~~~~~~~~~~~Sau khi tạm biệt giám đốc và mọi người trong trung tâm, Phương Thụy và Phương Viễn cùng nắm tay nhau trở về. Phương Viễn cả đoạn đường cứ buồn buồn, Khuyển Tử ngồi phía sau thò đầu lên, dụi dụi vào cậu, ý muốn an ủi. Phương Thụy đưa tay qua cầm lấy tay cậu- Đừng buồn nữa, anh sẽ đưa em về đây thăm mọi người thường xuyên Viễn gật đầu, quay sang cười một cái, rồi nói- Em muốn ngủ một Thụy gật đầu, dừng xe lại ven đường, lấy ở ghế sau một cái gối nhỏ, kê vào bên mặt kính cho cậu dựa vào đó ngủ. Khuyển Tử cũng ngáp rồi lăn quay ra ghế sau, nhắm Thụy mỉm cười, tiếp tục lái xe trở về Đình đương nhiên là người đầu tiên nhận được tin mừng, liền bận rộn chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn ngay tại nhà Phương Thụy. Trương Tiếu Vũ vừa nghe y sai vặt vừa ăn vụng. Trịnh Na thì mua về một đống bia, nói hôm nay không say không về. Mọi người đều háo hức chờ hai nhân vật chính trở Thụy dừng xe trong gara, Phương Viễn cũng đã tỉnh, liền dắt Khuyển Tử theo anh lên Em có thấy mệt không?Phương Viễn cười khẽ- Người mệt phải là anh chứ?Phương Thụy ghé sát vào tai cậu mà nói- Ý anh là... ban nãy em bắn tận hai lần... giờ có mệt ko?Phương Thụy mặt phừng đỏ, kéo Khuyển Tử- Khuyển Tử, cắn anh ta!Khuyển Tử nghe lời Phương Viễn nhất, liền nhảy bổ lên người Phương Thụy, gầm gừ. Cả hai đều không ngờ nó sẽ làm thật, dù sao thì Phương Thụy cũng đã kết thân với nó rồi mà. Cuối cùng, khi cánh cửa nhà mở ra, mọi người chỉ thấy một tên cao to áo quần đắt tiền nhưng đã rách bươm cùng một cậu trai nhỏ nhắn xinh xắn mặt mũi trắng bệch dắt theo một con chó xấu không tả nhà ba người cứ thế đi vào phòng ngủ, mặc kệ mấy kẻ trong nhà đang há hốc mồm không ngậm lại được. Phương Viễn không biết trong nhà có người, chỉ lo Phương Thụy ban nãy bị cắn, đến mức hốc mắt hồng cả lên. Khuyển Tử chỉ là xé áo của anh ra thôi, chứ nó làm gì dám cắn người, Phương Thụy đi tắm xong ra lại ngời ngời tỏa sáng ngay, râu cũng đã được cạo sạch. Nhưng Phương Viễn vẫn áy náy sờ lên mặt anh xem có sao không, anh liền được đà đè cậu ra hôn lấy hôn này Nhâm Đình chợt gõ cửa- Ăn cơm thôi!Phương Viễn giật mình đẩy anh ra, mặt bối rối sợ hãi. Phương Thụy kéo tay cậu lại, ôm vào lòng- Có gì phải ngại? Bên ngoài kia chẳng phải đều biết chúng ta yêu nhau sao?Phương Viễn cúi đầu- Ừm...Nhìn cậu như vậy, Phương Thụy biết có một thứ gì đó vẫn đang ở bên trong khiến cậu không dứt ra được. Sau này phải làm sao đây, liệu cậu có thôi lo sợ để ở bên anh mãi mãi không?~~~~~~~~~~Ài, chuyện sắp hết rồi đó... buồn hơm?Tui đang viết một truyện mới... hi vọng các bạn có thể theo dõi nhé ⊙▽⊙ Xin lỗi vì chương này chưa chỉnh sửa nhiều nên sẽ hơi ... ╮╯_╰╭ có gì sai sót hay khó hiểu thì cứ cmt nhé, tui sẽ sửa. Ngày hôm sau, Phương Thụy sáng sớm đã đến chỗ giám đốc xin phép ra về. Bà cũng không giữ, chỉ dặn anh đi cẩn thận rồi vào trong luôn. Đứng giữa khoảng sân to của trung tâm, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía một cánh cửa sổ kính đóng kín. Phương Viễn của anh có lẽ vẫn còn đang ngủ. Nhâm Đình thường xuyên tới đây nhất, dù sao người lái xe cũng là Trương Tiếu Vũ, y chỉ việc ngủ cả đoạn đường, không mệt mỏi gì cả. Y hay kể về chuyện Phương Thụy dạo này ra sao cho Phương Viễn nghe, nhưng cậu chỉ cười. Quà anh gửi, cậu cũng không thèm mở ra lấy một lần. Anh mua rất nhiều sách chữ nổi, nhưng cậu chỉ lấy ra quyển Những người khốn khổ mà mình đang đọc dở, còn lại thì không động đến bất cứ quyển nào khác. Phương Thụy không dám để cậu biết anh vẫn tới nơi này thăm cậu, vì cậu nói không muốn gặp. Nhâm Đình hết lần này đến lần khác thuyết phục, cậu cũng chỉ nói mình chưa sẵn sàng. Khỏi phải nói, bao ngày qua Phương Thụy sống khổ sở như thế nào. Trịnh Na cũng phát chán lên với anh, đi làm thì không sao, cứ rảnh là lại lôi hình cậu ra để ngắm. Mỗi ngày, Phương Thụy thức dậy là phải ngồi ngẩn người một lúc, chỉ vì cứ ngỡ cả đêm qua mình được ôm cậu vào lòng ngủ. Quần áo của cậu ít lắm, đều mang đi hết rồi, đến một chút mùi hương cũng không để lại. Phương Thụy chưa bao giờ mất hi vọng, nhưng nỗi nhớ cậu khiến anh như phát điên. Hàng ngày đều phải lấy công việc ra để át đi chỗ trống trải trong lòng, và để cho hệ thần kinh của mình không bị tê liệt hoàn toàn. Căn hộ rộng lớn hiu quạnh đến lạnh lẽo, anh còn không dám bật đèn trong phòng ngủ, sợ phải nhìn rõ cái giường to lớn không có bóng cậu. Cái gối của cậu đêm nào anh cũng lấy ra, hít ngửi một lúc lâu rồi mới tiếc nuối đặt xuống bên cạnh. Mới có hai tuần trôi qua mà Phương Thụy đã gầy sọp đi, hai quầng mắt trũng sâu thâm lại, râu cũng mọc lởm chởm. Anh không ra ngoài, ăn uống cũng vô cùng thất thường. Nhâm Đình cùng Trương Tiếu Vũ hay đến, mua bao nhiêu thứ, cuối cùng lần sau tới lại phát hiện ra anh không hề động vào dù chỉ một chút. Anh cố hạn chế mình đến thăm cậu thường xuyên, vì anh sợ, nếu cứ nhìn thấy cậu thì sẽ không kìm lòng được mà chạy lại, ôm lấy rồi mang cậu về. Anh cần phải tôn trọng cậu… Hôm nay trời rất trong trẻo, nắng vàng buổi sớm trải dài trên đất, Phương Thụy thầm nghĩ… nếu Phương Viễn thấy được chắc sẽ rất vui. Anh vẫn luôn tìm kiếm người hiến mắt cho cậu, nhưng nhóm máu của cậu quá hiếm, cậu lại không chịu lấy mắt của người sống. Phương Viễn nói, cậu sẽ không cướp đi ánh sáng của người khác, vì cậu biết cảm giác sống trong bóng tối thực sự rất đau khổ. Nhâm Đình nghe xong liền hỏi, vậy khi xưa là do cậu còn quá nhỏ chưa hiểu biết hay là do đã đến đường cùng rồi nên mới hiến mắt cho Phương Thụy? Cậu chỉ cười, Phương Thụy sẽ nhớ mãi nụ cười này, đầy bình thản và rất an nhiên… Phương Viễn không biết, anh đang đứng trước mặt cậu, chờ đợi câu trả lời. Nhưng cậu cái gì cũng không nói, cho đến khi Nhâm Đình chán không muốn hỏi nữa, mới lên tiếng – Có những chuyện ta làm mà không cần phải có lí do gì cả… giống như khi xưa, tôi đem ánh sáng của mình trao cho người khác, đơn giản là vì tôi thấy mình cần phải làm như vậy thôi. Lúc đó Phương Thụy chỉ có thể cúi đầu, xoay người bước đi. Mắt anh đã hoe đỏ, một nỗi uất nghẹn dâng lên trong lồng ngực, vừa hạnh phúc… vừa đau khổ. ~~~~~~~~~~ Trịnh Na ngồi trong xe, khoác tay ông nội mình, miệng không ngừng kể về những nơi thú vị mà cô đã đi qua trong khoảng thời gian ở đây. Ông Trịnh chỉ cười xòa – Cháu đi một mình sao? Phương Thụy đâu? Hai đứa dạo này sao rồi? Ông vốn đã quay về Thái ngay sau khi kí xong hợp đồng, bây giờ mới trở lại nên chuyện ở đây hoàn toàn không biết gì hết. Trịnh Na khó xử gãi tai, cô không dám nói rằng giữa mình và Phương Thụy thật ra chẳng có cái quái gì xảy ra cả. Dù sao thì việc hợp tác vẫn đang trên đà bắt đầu, nếu giờ mà ông nội cô bực lên trở mặt thì tập đoàn Phương Thụy chỉ còn nước bị nuốt gọn. Nghĩ đến đó, cô không khỏi lo lắng, liền nói lảng sang chuyện khác – Ông kệ bọn cháu đi. Cháu cho ông xem cái này. – Cô lôi di động ra – Cậu bé này nhìn giống chú Khải chưa? Nhắc đến đứa con út của mình khiến ông Trịnh lại thấy khó chịu, nhưng vẫn kiên nhẫn xem ảnh của cô cháu gái đưa cho. – Ông xem, cháu chưa thấy chú ấy cười, không biết có đẹp thế này không? Ông Trịnh nhìn trân trối vào màn hình điện thoại, từng bức ảnh được Trịnh Na kéo qua, nụ cười, ánh mắt của người trong ảnh đều rất rõ, rất rạng rỡ. Khải của ông cũng từng có thời gian vui vẻ như vậy. – Ông ơi? Trịnh Na thấy ông đờ người, mắt trợn đến đỏ cả lên thì lập tức lo lắng – Ông làm sao thế? Cháu đưa ông đến bệnh viện nhé? Cô định nói tài xế chuyển hướng đến bệnh viện gần nhất, nhưng ông Trịnh đã giữ tay cô lại – Ông không sao, không sao… A Na, thằng bé này, là ai? Trịnh Na cắn môi, đã biết ông nội cứ hễ nhắc đến chú là sẽ xúc động rồi mà còn đem khoe, cô thật là… – Con nuôi trong nhà Phương Thụy ông ạ. Cậu ấy tên Phương Viễn, hình như là trẻ mồ côi. Trịnh Na không biết về quá khứ của Phương Viễn, cô cũng không biết cậu vốn tên là Trình Khải. Cậu đã thay đổi lại mọi giấy tờ, nhưng Phương Thụy không thích, anh nói rằng cậu nên bỏ cái thân phận cùng quá khứ không mấy đẹp đẽ đó đi. Thành ra cậu lại bị đổi lại thành Phương Viễn như cũ. Ông Trịnh nghe thấy ba chữ “trẻ mồ côi” thì lại càng xúc động, xém chút là bật thốt lên. Nhưng ông đã kịp kìm lại rồi, chỉ nói nhỏ – Thằng bé… đang ở nhà Phương Thụy à? Trịnh Na nhăn mũi – Không ông ạ, cậu ấy đang ở tại một trung tâm dành cho người mù. – Nó bị mù sao? Ông Trịnh hốt hoảng, lúc này mới nhận ra, đôi mắt của Phương Viễn trong ảnh có màu xám đục. – Đúng vậy, nghe nói bị từ nhỏ đó ông. – Trung tâm đó nằm ở đâu? Trịnh Na khó hiểu, sao ông nội cô cứ cố chấp với chú như vậy, đến mức thấy người hơi giống một chút là liền muốn gặp. – Cháu sẽ đưa ông đến, nhưng ông đừng có làm cho cậu ấy sợ nghen? Ông Trịnh gật đầu – Đi, đi luôn bây giờ đi. Trịnh Na ôm trán – Nơi đó xa lắm, ông định không ăn trưa sao? … Phương Viễn mới nhặt được một con chó. Cậu vốn chỉ là đi ra ngoài một chút, lúc về liền xách theo một túi bánh bao hấp thơm lừng, định bụng sẽ chia cho lũ trẻ trong giờ đọc truyện hôm nay. Tiền lương trung tâm trả rất ít, nhưng cậu chẳng có việc gì dùng đến cả, nên rảnh rỗi đều sẽ tự ra chợ mua đồ ăn cho bọn trẻ con. Hôm nay trời rất nóng, cậu cầm gậy dò đường, vừa đi vừa lau trán. Chợt có cái gì đó chọc vào cái túi trên tay, Phương Viễn liền dừng lại hỏi – Ai đó? Trả lời cậu là một tiếng ư ử nhỏ. Ồ, hóa ra là một con chó? Phương Viễn cúi xuống, ai dè đầu cụng ngay vào đầu nó, cốp một cái. Cậu hốt hoảng, sao con chó này to quá vậy? Thực ra nó chỉ cao thôi chứ không to, thậm chí là gầy đét luôn. Nó là con chó hoang, ở đây không ai là không biết đến nó, cả ngày lang thang đi xin đồ ăn. Phương Viễn lần mò sờ đầu nó, thật lạ là cậu không thấy sợ. Lông nó ngắn, sờ ram ráp rất dễ chịu, có điều nó hôi quá. Con chó dụi đầu vào cái túi của Phương Viễn một lần nữa, cậu cười xòa, lấy ra một cái đưa cho nó – Ăn đi, cái này là của tao đó, hôm nay nhường cho mày. Chó hoang không khách khí ngoạm lấy, bắt đầu ăn. Bánh bao nóng là thế, nhưng nó nhai hai cái là xong, còn đòi nữa. Phương Viễn khó xử – Không được, cái này là phần cho bọn nhóc ở nhà… Hay là mày theo tao đi, tao về lấy cơm cho mày ăn. Vậy là Phương Viễn đã có một con chó. Cậu tắm cho nó sạch sẽ rồi dẫn đến trước mặt giám đốc. Bà nhăn mày, cố nhịn cười nhìn con chó xấu đến đau đớn trước mặt – Con chó này nổi tiếng lắm đó, giờ cuối cùng cũng có chủ rồi. Phương Viễn, lông nó màu vàng nè, chân có huyền đề nữa. Phương Viễn cười – Màu vàng sao? Chắc đẹp lắm. Giám đốc không muốn làm cậu thất vọng, liền gật gù – Đẹp, mỗi tội hơi gầy, nó cao đến tận ngang hông cậu. Phương Viễn vui vẻ đáp – Tôi ngồi xuống là bằng nó luôn. Giám đốc xoa đầu con chó, dặn người cùng cậu đi cho nó tiêm phòng rồi nhấc điện thoại lên gọi Phương Thụy. Anh nghe vậy thì vui lắm, còn nói xử lý xong công việc sẽ tới đó ngay. Phương Viễn dắt chó ra chợ, mua một sợi dây cùng một cái vòng cổ cho nó, sau đó mới đi đến trung tâm. Trên đường có rất nhiều người trêu cậu, nói rằng cậu xinh xắn như vậy mà lại dắt theo con chó xấu xí đến quá đáng. Cậu xấu hổ vô cùng, không phải vì con chó bị người ta chê, mà bởi vì cậu đã hai lăm tuổi rồi mà lại bị gọi là “xinh xắn”! Người đi cùng cậu cả buổi không nói chuyện, chỉ đơn giản đi đằng trước dẫn đường. Đến nơi, anh ta mới bảo – Tôi đi về trước, con chó này khôn lắm, chút nữa sẽ dẫn cậu về. Nói rồi đi mất. Phương Viễn bị con chó kéo vào bên trong, chắc nó không biết mình sắp bị tiêm. Bác sĩ sau khi đè nó ra khám tổng thể thì gọi cậu vào – Con chó này đang mang bầu. Mọi chỉ số cho thấy nó bị suy dinh dưỡng nhẹ, nhưng nhìn chung là con nó không sao, lúc đẻ ra sẽ hơi yếu một chút thôi. Cậu đem thuốc về cho nó uống hàng ngày nhé, tôi sẽ kê thêm một vài loại vitamin nữa. Phương Viễn cảm ơn bác sĩ, dắt chó ra ngoài quầy thuốc, nhân tiện mua một bịch thức ăn cho nó. Trời đang nắng, đột nhiên tối sầm lại rồi nổi gió, con chó sủa vài tiếng giục Phương Viễn nhanh chân lên. Cậu vừa thở vừa gọi – Khoan đã nào, tao không thở được mất! Quả nhiên trời nổi giông, mưa nhanh chóng lộp bộp rơi xuống. Con chó đã quen với cảnh này rồi, nhưng nó có vẻ lo lắng cho Phương Viễn, thế là kéo cậu vào một mái hiên bên đường. Nơi này là một tỉnh lẻ vốn không phát triển lắm, đường xá không được đẹp, hai bên vỉa hè thì lở loét. Chỗ cậu đứng là mái hiên của một cửa hàng không mở cửa đã lâu, vừa bẩn vừa dột. Con chó ngồi im nhìn mưa rơi, đôi tai dựng lên nghe ngóng, thấy có xe chạy qua lại sủa nhặng lên. Ở đây có ít xe ô tô lắm, nó sủa chán mà có ai thèm dừng đâu. Phương Viễn thấy nó thật ngốc, nhưng cũng lị thấy rất vui, tay lần mò mở túi thức ăn ra, lấy một miếng nhét vào mồm nó. Chờ một lúc, mưa lại càng to, gió nổi lên cũng mạnh hơn ban nãy. Chợt có một chiếc xe dừng lại, cửa bật mở – Phương Viễn, mau lên xe đi. Là giọng Trịnh Na. Cô cầm ô đi đến, che cho cậu ra đến tận xe. Phương Viễn cảm ơn, chui vào ghế sau ngồi xuống. Con chó có vẻ sợ người lạ bắt cậu đi, liền nhe răng với ông già ngồi cạnh cậu. Ông nhìn nó rồi bật cười – Con chó này hay nhỉ? Nó tên gì thế? Phương Viễn giật mình quay sang – A… xin lỗi, ông là? Trịnh Na quay xuống trả lời hộ – Ông nội chị đó, hôm nay ông mới từ Thái bay về đây. Phương Viễn cúi đầu lễ phép chào, rồi mới trả lời câu hỏi trước đó của ông – Cháu còn chưa có đặt tên cho nó, nó vốn là chó hoang. Trịnh Na suýt xoa – Oa, con chó xấu thế này mà cũng may mắn dữ, Phương Viễn đúng là rất tốt bụng nha. Phương Viễn cười xấu hổ – Em không thấy được, xấu đẹp thì có quan trọng gì đâu? Hay cứ gọi nó là Khuyển Tử đi. Trịnh Na lắc đầu, cái tên gì kì vậy? Phương Viễn biết cô nghĩ gì, liền nói – Trong cuốn “Tặc miêu” chị tặng em chẳng viết là chó chia làm ba loại dựa theo kích cỡ, bé nhất là cẩu, ở giữa là khuyển, còn to nhất là ngao sao *? Em thấy con chó này rất tốt, rất biết điều, thông minh nữa, nó cũng không to lắm, nên gọi là Khuyển đi. * Tặc miêu của Thiên Hạ Bá Xướng, rất hay đó, thực ra chi tiết này tui không nhớ lắm vì đã đọc cách đây ba năm, nếu sai sót sẽ sửa lại sau, xin thông cảm. Trịnh Na nghe cậu nói một hồi, quay lại hỏi – Cậu có vẻ thích quyển truyện đó nhỉ? Tác giả nói mấy thứ trong đó anh ta đều bịa ra đấy! Phương Viễn sờ đầu Khuyển Tử – Em thấy hay mà, nhỉ? Cả quá trình, ông Trịnh chỉ ngồi nhìn cậu, mắt cay cay, cậu thật sự rất giống con trai ông. Trịnh Na và Phương Viễn lại không chú ý lắm, thấy ông im lặng cũng chỉ nghĩ do ông không thích nói chuyện mà thôi. Cả ba về đến trung tâm đúng lúc mưa ngớt, Phương Viễn dắt Khuyển Tử vào trong phòng, tắm cho nó. Hai ông cháu Trịnh Na ngồi ở nhà ăn, vừa uống trà vừa ngắm lũ trẻ chơi đùa. Thần tình ông Trịnh vô cùng phức tạp, gọi người tài xế đến thì thầm gì đó rồi lại ngồi uống trà tiếp. Trịnh Na không phát hiện, cô còn đang mải cười đùa với một đứa trẻ câm điếc. Phương Viễn tắm xong rồi mới đi ra, Khuyển Tử không bị xích nữa, nhàn nhã đi phía sau cậu. Bữa cơm chiều ở đây vô cùng đạm bạc bình dân, Phương Viễn sợ hai người ăn không quen, liền đề nghị họ nên ra ngoài. Nhưng ông Trịnh lại từ chối, nói – Lâu rồi không biết đến vị của mấy món ăn này. Nhớ ngày xưa khi còn nghèo, có lúc đói mờ cả mắt cũng không có cái gì bỏ vào bụng ấy chứ. Trịnh Na chép miệng, ông nội lại bắt đầu kể chuyện xưa rồi. Phương Viễn lại hào hứng vô cùng, vừa ăn vừa nghe rất chăm chú. Lúc này, tài xế của ông lại nhân lúc không có ai, lẻn vào phòng cậu, lục tìm một lúc rồi mới đi ra. Đêm đó, Trịnh Na cùng ông quay về luôn, vì ngày mai còn phải làm việc. Phương Viễn cũng không giữ, tiễn hai người rồi mới quay về phòng. Cuốn sách dày đọc dở dang nay đã lật đến trang cuối cùng. Phương Viễn thở dài cho số phận cuối cùng của Jean Vanjean, ông quyết định rời xa để con gái có thể yên tâm mà sống hạnh phúc sao? Cuộc đời nhân vật này thật quá trớ trêu, dù có hi sinh nhiều thế nào thì đến cuối cùng cũng phải chết trong cô độc. Nhắc đến chết trong cô độc, cậu lại thấy sợ. Nhâm Đình từng nói, Phương Thụy gần đây chỉ biết làm việc, đến mức ra ngoài hít thở cũng không chịu. Cậu thì không nói, cậu thấy mình rất ổn, cậu không sợ cô đơn, còn có Khuyển Tử nữa mà. Nhưng Phương Thụy thì sao? Liệu anh có sống như vậy cả đời không? Đập chết vẫn nhớ về thằng chồng khốn nạn, con tui thật sự chẳng có tí tiền đồ nào cả Q_Q Phương Thụy lúc này đang cuống cuồng làm việc, chỉ mong sao sáng mai có thể tới chỗ Phương Viễn, nhìn xem cậu thế nào. Đêm cứ trôi… ~~~~~~~~~~~~~~ O∩_∩O dạo này truyện có vẻ bị trầm xuống, nhưng đừng bỏ rơi tui nha, sắp hết rồi đóa ~*+﹏+*~ Danh sách chương Đam mỹ hiện đạiTác giả Là tui, Linhtora or Linh Trần = ̄ ̄= Băng lãnh, độc chiếm công x bình Đang xem Tự biến bản thân thành bọt biển Nhượng Xuân Quang – Giá Oản Chúc” /> Nhượng Xuân Quang – Giá Oản Chúc 247722 13733 breezeinjuneee • Full Nhượng Xuân Quang Tác giả Giá Oản Chúc Hiền Hậu Thực Nhàn – Nhất Thụ Anh Đào” /> Hiền Hậu Thực Nhàn – Nhất Thụ Anh Đào Thể loại Xuyên không, cung đấu. Edit Team Lãnh phụ trách Hy Thái Phi, Huệ Hoàng Hậu Á Nô – Khương Đường” /> Á Nô – Khương Đường 2013674 121729 vinhnhi47 • Full Couple chính Vương gia biến thái tàn bạo công + Nhu nhược ách nô ngược sau ngọt, còn thêm Xem thêm Nước Tiếng Anh Là Gì ? Uống Nước Tiếng Anh Là Gì Võng Du Chi Tiểu Nương Tử, Thân Cá Chủy Tiên – Tô Biệt Tự ” /> Võng Du Chi Tiểu Nương Tử, Thân Cá Chủy Tiên – Tô Biệt Tự 254615 12829 _NTHK_ • Full Tác giả Tô Biệt TựThể loại hiện đại, đam mỹ, bàn phím võng du, hoan hỉ oan gia, Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phủ Nhân ” /> Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phủ Nhân 241265 17931 VyAn1311 • Full Tác giả Doãn GiaEdit Lam Hạ Biên tập Tiểu Tae Tình trạng Full Vô Củ – HunhHn786 127662 12560 HunhHn786 • Writing Tác giả Trường Sinh Thiên DiệpThể loại Đam mỹ, Xuyên qua, Trọng Sinh, Cung Đình, Thời Xuân Thu Chiến Quốc, Xem thêm Hướng Dẫn Đeo Tai Nghe Bluetooth Đúng Cách, Sử Dụng Tai Nghe Bluetooth Đúng Cách Đam Mỹ/Edit Quân Bất Kiến Quân – Nam Khê Nhân 102605 3860 HnNinh • Full Tên truyện Quân Bất Kiến QuânTác giả Nam Khê NhânThể loại đam mỹ cổ đại, hoàng đế cường công x Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta – Vưu Tiền ” /> Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta – Vưu Tiền ❌❌❌Đây là ngôn tình, đây là ngôn tình, đây là ngôn tình! Vui lòng không đi nhầm động ⌒o⌒ Đam mỹ hiện đạiTác giả Là tui, Linhtora or Linh Trần = ̄ ̄= Băng lãnh, độc chiếm công x bình Bạn đang xem Tự biến bản thân thành bọt biển Nhượng Xuân Quang - Giá Oản Chúc" /> Nhượng Xuân Quang - Giá Oản Chúc 355417 19722 breezeinjuneee • Full Nhượng Xuân Quang Tác giả Giá Oản Chúc Hiền Hậu Thực Nhàn - Nhất Thụ Anh Đào" /> Hiền Hậu Thực Nhàn - Nhất Thụ Anh Đào 4069498 112341 truyencungdau • Full Thể loại Xuyên không, cung đấu. Edit Team Lãnh phụ trách Hy Thái Phi, Huệ Hoàng Hậu Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phủ Nhân " /> Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phủ Nhân Tác giả Doãn GiaEdit Lam Hạ Biên tập Tiểu Tae Tình trạng Full Xem thêm Xem Phim Vũ Điệu Sôi Động You Got Served, Vũ Điệu Sôi Động Võng Du Chi Tiểu Nương Tử, Thân Cá Chủy Tiên - Tô Biệt Tự " /> Võng Du Chi Tiểu Nương Tử, Thân Cá Chủy Tiên - Tô Biệt Tự Tác giả Tô Biệt TựThể loại hiện đại, đam mỹ, bàn phím võng du, hoan hỉ oan gia, Đam Mỹ/Edit Quân Bất Kiến Quân - Nam Khê Nhân 115880 4318 HnNinh • Full Tên truyện Quân Bất Kiến QuânTác giả Nam Khê NhânThể loại đam mỹ cổ đại, hoàng đế cường công x Vô Củ Phần 1- HunhHn786 156396 15656 HunhHn786 • Full Tác giả Trường Sinh Thiên DiệpThể loại Đam mỹ, Xuyên qua, Trọng Sinh, Cung Đình, Thời Xuân Thu Chiến Quốc, Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta - Vưu Tiền " /> Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta - Vưu Tiền 790668 87145 nhatthebinhan • Full ❌❌❌Đây là ngôn tình, đây là ngôn tình, đây là ngôn tình! Vui lòng không đi nhầm động ⌒o⌒

tự biến bản thân thành bọt biển